Chủ Nhật, 25 tháng 11, 2012

Vội vã yêu thương

loading...





Tại sao một ngày có đến 24 giờ, ba buổi khác nhau mà chúng ta lại luôn vội vã? Tại sao không thong thả làm từng việc một? Tại sao thế? Thomas Friedman viết trongcuốn Thế giới phẳng về cách con người luôn chia về làm hai nửa ngày-đêm này, đanglàm việc cùng nhau. Đó là khinhân viên ở đông bán cầu trở về nhà cùng người thân, những nhân viên ở tây bán cầu sẽ nhận lấy công việc còn dang dở. Vậy là bạn có thể ngủ yên dưới mái nhà mình, còn công việc vẫn tiếp tục con đường của nó. Cuộc sống hối hả thế, đang cần chúng ta đến thế, làm sao không hối hả, vội vã được? Nhưng đôi khi ta lại có những giây phút tĩnh lặng, xao lòng bởi những bài hát xưa cũ... Đã ngẩn ngơ khi nghe lại một bài hát xưa cũ của nhà Moffatts: Nếu cuộc sống quá ngắn ngủi đến vậy Tại sao bạn không để tôi yêuthương Trước khi thời gian của chúng ta chảy cạn... Cuộc sống vội vã như vậy màta luôn cảm thấy chưa đủ, luôn cảm thấy thiếu... Khi mất đi một người thân, ta hiểu thế nào là thiếu, là không đủ... trong yêu thương. Và do mãi thiếu thốn nên chúng ta vội vã yêuthương để gắng bù đắp thật nhiều vào lỗ hổng đó, bởi cuộc sống này quá ngắn ngủiđể bày tỏ hết lòng mình, dù chỉ với một người.... Cuộc sống chẳng hề đợi chúng ta, giữa những kế hoạch bộn bề, những ý định dở dang, những mong ước chưa thành, nó vẫn đòi hỏi chúng ta nhiều điều một lúc. Vừa vì tình yêu, vừa sự nghiệp. Vừa cho mọi người, vừa cho riêng mình... Mỗi người đều gắng tìm cho mình một niềm vui, một lẽ sống có ý nghĩa, những điều khiến họ cảm thấy được hạnh phúc. Có thể đó là một bức tranh phối màu cuộc sống thật đẹp mắt, nhưng không phải ai cũng có nhữngbức phối màu của riêng mình tuyệt đẹp và hợp logic đến thế... Một người bạn của mình chorằng màu xanh nước biển luôn phù hợp với màu trắng, còn màu đen và trắng thì không bao giờ hợp với nhau.Bởi đơn giản đen không thể là trắng, ngay cả trong đời sống thường nhật và trong hội họa thì hai mảng màu đólà hai màu đối lập, để diễn tảsự không tương ứng và khácbiệt cũng là đen, trắng. Có hàng trăm nghìn người thích hai màu này... mình thìthiên vị màu trắng hơn một chút... Mình không thích có một bảng màu quá tuyệt vờivà quá hợp với logic trong khi nó không phù hợp và không làm cho mình cảm thấy bình yên, dù nó có thể coi là bình thường. Người ta luôn gắng đạt đến sự hoàn mỹ, luôn muốn bức tranh hôm nay của mình đẹp hơn hôm qua và bức tranh ngày mai sẽ còn đẹp hơn... đó chính bởi vì người ta không bao giờ cảm thấy hạnh phúc là đủ. Ta chợt nhớ một câu thơ của Xuân Diệu: "Yêu tha thiết thế vẫn còn chưa đủ..." Có thể bức tranh của ai đó sẽbình thường với những màu xanh bên cạnh màu trắng cùng sự bình yên, bình thường với một mùa đông uống một cốc trà gừng thật ấm, màu hạ với những ly nước đá, mùa thu với nhữngchiếc lá vàng lãng đãng, mùaxuân với những bông hoa thật hiền... Nhưng ai đó, vẫn thích uống nước đá vào mùađông, vẫn thích đắp chăn vào mùa hè, chỉ để hiểu rằngcần thiết và quan trọng biết mấy cái sự ấm áp trong giá lạnh, cần biết mấy một làn gió mát cho những ngột ngạt, để thấy rằng cuộc sốngnày cũng cần những mảng màu đối lập nằm cạnh nhau, mà màu này không thể thiếu và không thể ý nghĩa nếu chúng tách rời nhau... Đôi khi sự không logic lại trở thành những điều phù hợp và cần thiết với một vài ai đó... Mình cũng luôn muốn vẽ thêm vào bức tranh của mình những màu "phù hợp"... một bảng màu hình trái tim thật lớn, được trangtrí bằng những gam màu thật ấm áp... Là màu xanh của đại dương cho tình yêu chở che bình yên và rộng lớn... Là màu trắng, thuần khiết như những bông hồng... như tình yêu, sự quan tâm vô điều kiện mà con người dành cho nhau... Là màu đỏ thật ấm và nồng nàn từ trái tim, ước vọng khát khao... Màu vàng của những bông hoa hướng dương luôn hướng về phía mặt trời - người ta luôn hướng về phía trước... Và cả màu đen nữa... màu đen của bầu trời đêm đầy những vì sao, dù ta không chạm được tới nó nhưng biết mình đang ở giữa bầu trời rộng lớn và bao dung. Những gam màu của những ngày nắng cho đến ngày mưa, từ những ngày gió lào cát trắng đến những ngày bão nổi... của những xuân-hạ-thu-đông, của những khoảng khắc, của những cái nắm tay thật chặt, của những giây phút lành nguyên. Những gam màu của những ngày xa phút gần, của cả những giọt nước mắt, những gam màu của yêu thương.

loading...


SHARE THIS

Author:

Facebook Comment

0 nhận xét: