Thứ Hai, 23 tháng 7, 2012

Phải lấy người như anh

loading...

Sáng đầu tuần, đến văn phòng từ 7h15' – cái giờ mà khối người còn ngái ngủ. Đi thẳng từ bến xe, băng quahai ngã tư, đến quán cafe quen thuộc, cô chủ chỉ cần nhìn mặt là biết luôn cần pha thứ gì: một cốc cafe đắng, ít đường.

Mất internet nên cái việc quen thuộc mỗi buổi sáng công sở là check Facebook, đón đọc "Ai dắt em đi qua nỗi đau" cũng không thực hiện được. Chiều thứ 7 vừa rồi, cuộc điện thoại từ đối tác kéo mình ra khỏi giấc ngủ muộn, báo đã gửi email, mong nhận được phản hồi sáng nay. Haiz, cho họ đợi vậy, cũng chẳng thế làm gì khác cả.

Cafe hôm nay quả nhiên đắng thật, hay tại vị mặn vẫn còn vương trên môi nhỉ? Vốn thích những chuyến bus đêm vì cảm giác đơn độc, rất "thơ" của nó. Hóa ra, bản chất của bus là cô độc, chỉ cần một chiếc headphone, vài trang sách để chăm chú, khung cửa số để xa xăm… thế là đủ cho nước mắt rơi và không cơn gió nào hong khô đôi má – dù là chuyến bus đầu ngày!

Trong một chốc đọc hết gần 50 trang "Phải lấy người như anh" – bị thu hút bởi cái tựa… "Người như anh"? Tôi chợt hỏi, mơ ước hạnh phúc đơn thuần của một người con gái trong tôi đã biến mất tự bao giờ? Phải chăng từ lúc ngồi trên chiếc ghế đá lạnh lẽo ấy, trong ánh chiều tà, nghe anh nói về những ngày xa xôi, thấy tim mình quặn lại và chấp nhận đi qua tất cả, chỉ để níu giữ hiện tại?! Khi cố đưa tay giữ lấy anh của bây giờ, tôi mặc định mình không xứng đáng cho một tình yêu hay mái gia đình nào nữa. Vì chẳng ai chấp nhận một trái tim hoàn toàn vụn vỡ.

"Người như anh" – có phải người trai tôi đang dành trọn tình yêu và những khổ đau, để một ngày kia, anh vượt đại dương xa xôi, đến với người con gái anh yêu trọn 7 năm dài? Hay "anh" – mối tình đầu sáng trong, ngọt ngào, cũng đã yêu tôi 7 năm từ ngày ấy. Có phải bạn không? Người tôi chỉ đi cạnh chưa đầy 2 tháng, cho tôi biết mình cũng đáng được yêu thương, trân trọng nhiều như thế??!! Là ai trong dòng đời tấp nập này? Ai có thể nói với tôi rằng "rồi sẽ qua thôi, những ngày sóng gió, hãy để anh ở cạnh em"? Nghe lãng mạn quá không nhỉ, đối với một kẻ đứng trong thương trường?!

"Là anh" – dĩ nhiên rồi, người tôi bất chấp tất cả để yêu! Nhưng không thể dù chỉ một lần nói rằng "em muốn có anh, sống cùng một mái nhà, nhìn thấy nhau mỗi buổi sáng".. Vì người anh yêu, người anh chọn không phải tôi. Có thể ngay lúc này, tôi có anh, có một góc nhỏ trong trái tim đầy những sẹo ấy… nhưng chỉ là nhất thời, thoáng qua như ảo ảnh. Chỉ vậy thôi. Ôm anh trong tay, giữ thật chặt hơi ấm rồi sẽ vụt mất ấy… mong manh, đau lòng biết bao nhiêu?! Nếu bạn yêu ai đó, đủ nhiều để bỏ qua mọi thứ, kể cả việc người đó chẳng thế yêu bạn (chỉ vì tim người ta đã đầy hình ảnh của một ai khác), bạn sẽ hạnh phúc với những điều nhỏ nhoi nhất mình có được!

Em mong ngày gặp lại, em sẽ thôi những ngóng chờ (Ảnh minh họa)

Tôi chưa từng là một kẻ biết nhường nhịn và hi sinh, cả tương lai cũng thế! Tôi có trách nhiệm trên vai, cố gắng hoàn thành nó. Mọi người bảo tôi sống vì gia đình nhiều quá… nhưng suy cho cùng, tôi cũng vì tôi thôi, tôi muốn bản thân có thể thanh thản sống tiếp. Ngay cả lúc này, khi để anh đi, tôi cũng chẳng hề hi sinh gì cả! Tôi chỉ vì mình, vì những tình cảm không – thể - có – lần – thứ - hai!

Anh ạ! Ngày anh quay lưng về phía em, bước lên chuyến bay dài, hướng về vùng trời xa. Em sẽ khóc, sẽ đau, nhiều lắm! Nhưng anh sẽ chẳng thấy đâu… cũng như hiện tại, ngay lúc này. Hãy nhìn về phía trước thôi anh nhé! Nếu ánh nắng ấy huy hoàng quá cũng đừng lấy tay che, anh à! Em sẽ tiếp tục với những dự định miệt mài, vì anh, em sẽ cố gắng nhiều hơn, nhiều hơn nữa. Kế hoạch đi dụ học em bỏ chỏng chơ dưới những bộn bề tấp nập, nay vì anh, nó đã thành hình. Em không biết bao lâu, nhưng sẽ có ngày em đến Đức, chỉ để được nhìn thấy anh đang hạnh phúc, thấy ánh mắt anh thôi buồn. Khoảng trống trong anh, em không thể lấp đầy, vậy nên hãy cho em ân huệ được thấy tình yêu của người ấy khiến anh ấm áp bao nhiêu, anh nhé! Ngay lúc này, khi viết ra tất cả, m ắt em đong đầy nước, nhưng em không khóc đâu anh ạ! Chỉ nhắm lại thật nhanh, ngước lên nhìn trời, những ánh nắng nô đùa cho một ngày mới… đừng khóc, tôi à! Vì đó là tình yêu cơ mà!

Em có phải hình ảnh một người yêu anh mong đợi? Cô gái nhỏ luôn dành trọn tình yêu cho anh, bất kể trái tim anh hướng về nơi nào. Vì anh, em sẽ yêu cuộc sống này hơn, yêu thêm mỗi ngày có anh tồn tại. Chúng ta không thể cùng nhìn một bầu trời, cùng một màn đêm nữa… Nhưng em biết, ở nơi nào đó trên Trái đất này, anh đang sống vui, hạnh phúc. Thế là đủ, anh ạ! Em mong ngày gặp lại, em sẽ thôi những ngóng chờ, có thể nhìn anh như một người lưu dấu lên tim em trong những ngày xưa cũ. Có lẽ, chỉ như thế em mới có thể đi bên anh bình thường như bao người khác. Sẽ bao lâu anh nhỉ? Bao lâu để quên đã yêu một người?

Cảm ơn anh nhiều lắm anh à! Vì anh đã xuất hiện, để em biết mình cũng có thể yêu và sống cho tình yêu như thế! Anh đánh thức những đam mê tưởng như biến mất, cho em thấy cuộc sống này đẹp biết bao! Ánh mắt lấp lánh ngọn lửa của khát vọng, nhiệt huyết với nghề của anh – em sẽ giữ mãi trong tim, để thắp sáng con đường em sắp bước. Hãy luôn như thế anh nhé, dù khó khăn thế nào, hãy cứ là anh!

Cảm ơn anh vì đã cho em cơ hội để yêu anh – không yêu cầu, đòi hỏi, không dự tính tương lai… chỉ đơn giản, yêu vì lẽ tất nhiên phải thế!

Cảm ơn anh!

loading...


SHARE THIS

Author:

Facebook Comment

0 nhận xét: