Thứ Sáu, 20 tháng 7, 2012

Miền ngược nắng

loading...

Đang giờ nghỉ trưa, văn phòng vắng lặng, chỉlạch cạchâm thanh bàn phím sau mỗi con chữ tuôn ra. Em muốn viết về anh -một miền ngược nắng. Nắng ở sau lưng anh nên lung linh rạng rỡ vô ngần.

Anh thân yêu! Bao lâu rồi em không gọi anh như thế, bao lâu rồi tiếng gọi ấy bị nén chặt vào tim? Em đã tự hứa với lòng sẽ thôi khắc khoải, sẽ thôi mong chờ... và thôi yêu anh! Nhưng nếu trái tim ngoan ngoãn thế thì tình yêu chẳng nhiệm màu, anh nhỉ?

Tình yêu em trao anh vẹn nguyên trên những lớp vôi đổ vỡ. Em yêu anh không lí do, không điều kiện để rồi đau vì anh mà không lời oán trách.

Ngày ấy, khi anh nói với em rằng tình yêu đôi ta không đủ để anh quên người con gái ấy, chỉ cần nghe giọng người ta gọi về từ bên kia đại dương, anh sẽ không còn nhớ gì đến em và tình em nữa. Nước mắt em rơi, lăn nhanh sau mỗi tin nhắn. Hôm ấy em mất ngủ - với một con cú chính hiệu như em chuyện ấy chẳng có gì to tát, nếu không kể đến đôi má không ngừng ướt, bờ môi bỏng rát, mặn chát vì đớn đau.

Anh biết không? Với em - đứa con gái sống xa vòng tay ba mẹ từ nhỏ, mọi thứ giấu vào trong, nước mắt không được phép rơi bao giờ. Nhưng vì anh, em khóc như chưa từng được đau như thế.

Em yêu anh không lí do, không điều kiện để rồi đau vì anh mà không lời oán trách (Ảnh minh họa)

8tháng rồi anh nhỉ? Em những tưởng mình đã xếp tình yêu vào ngăn tủ, em nghĩ ngày gặp lại em có thể mỉm cười với anh như bao người khác. Nhưng không! Nghe tin anh sẽ đi, trái tim em quặn thắt, em bàng hoàng nhận ra: tình yêu ấy chỉ ẩn mình, chưa từng biến mất. Anh sẽ đi, đi về bên chị ấy!

Chẳng biết em có phải con bé có chỉ số IQ cao như kết quả kiểm tra, thông minh như anh và mọi người nhận xét... khi càng yêu anh hơn vì anh chung tình với chị ấy! Em ngu ngốc, đúng không anh? Em giữ lấy anh cho riêng mình, chỉ thời gian còn lại thôi! Mỗi ngày trôi qua, thời gian ấy ít dần và vết thương trong lòng em cứ rộng ra mãi...

Hôm nay, khi tay trong tay đi trên nền nhạc, khi anh ôm trọn em vào lòng, che cho em khỏi những gai góc, tổn thương cuộc sống. Em hạnh phúc biết bao, và cũng đau đớn đến vô cùng. Vì vòng tay và hơi ấm này sẽ vĩnh viễn xa em. Vì thứ em đang có chỉ là vay mượn. Nhưng thà em có anh bây giờ, vội vã, cuốn quýt lưu giữ hình ảnh anh, em sẽ cất giữ thật cẩn thận vào tận đáy tim mình... Em không dám mong sẽ yêu ai như đã yêu anh. Vì sau ngày anh đi, tim em chỉ còn hoang hoải... Những người đến bên em trong 8 tháng vừa rồi không hề cho em rung động. Em lo sợ, sợ phản bội chính mình.

Anh ạ! Có một hạnh phúc là có ai đó để ta bất chấp tất cả để yêu thương người đó trọn một đời.

Em không dám chắc có thể yêu anh trọn một đời không, chỉ là hôm nay - những ngày em tồn tại - sẽ yêu anh trọn vẹn hết trái tim em!

loading...


SHARE THIS

Author:

Facebook Comment

0 nhận xét: